Nhiều cảm xúc đan xen, vài dòng chữ không thể tả hết!

Thứ năm - 18/07/2019 09:24
Chúng tôi lên xe và đến địa điểm đóng quân ở một nơi trông thật xa lạ với riêng tôi, huyện Kon Plong. Ngay sau buổi Lễ đón quân thật trang trọng do chính quyền địa phương tổ chức, chúng tôi những chiến sĩ tình nguyện Trường Cao đẳng Cộng đồng Kon Tum đã tham gia một hoạt động thật ý nghĩa cùng với bà con nhân dân: trồng hoa và cây xanh dọc đường liên thôn, tiếp đó chúng tôi tiếp nhận chỗ ở, rồi cùng nhau dọn dẹp, ổn định để chuẩn bị sẵn sàng cho hành trình tình nguyện của mình. Nơi chúng tôi đóng quân, là nhà văn hóa thôn Kon Vơng Kia I, xã Đắk Long, một nơi gợi lên trong tôi nhiều suy nghĩ về hành trình sắp tới của mình.
Nhiều cảm xúc đan xen, vài dòng chữ không thể tả hết!
….
Sau nhiều ngày làm việc, chúng tôi cảm thấy thật vui và hạnh phúc vì đã được cùng nhau trải nghiệm, cùng nhau chơi đùa, tâm sự, cùng đồng hành viết lên những trang đầu tiên về câu chuyện tình nguyện đẹp đẽ. Một chút thoáng buồn dâng lên… vì nhớ nhà, nhớ Kon Tum…, nhưng rồi cảm giác ấy cũng vơi nhanh bởi những giây phút chia sẻ tâm tư, những nụ cười trên con đường thanh xuân ý nghĩa, chúng tôi lấy đó làm lời động viên để tiếp tục những công việc những ngày tiếp theo. Các bạn biết không, điều vui nhất đối với chúng tôi, đó là có được tình thương và lòng tin của cô chú xung quanh, những bà con nhân dân nơi chúng tôi đóng quân, đây là niềm vui lớn nhất của chiến dịch Mùa hè xanh năm nay, đúng theo khẩu hiệu của nhà trường chúng tôi - Trường Cao đẳng Cộng đồng Kon Tum “Ở dân thương, Làm dân tin, Đi dân nhớ”.
Lật lại những nét bút đầu tiên về hành trình Mùa hè xanh năm nay, là một kỷ niệm đáng nhớ. Ngày 17.7, chỉ sau hai ngày ra quân, chúng tôi, các thanh niên tình nguyện đã gặp phải một thử thách ngoài dự kiến, một ngôi nhà trong làng bị cháy hoàn toàn, do sự việc xảy ra trong đêm tối, nên bà con nhân dân không kịp ứng cứu. Chính quyền nơi chúng tôi đóng quân kêu gọi bà con nhân dân chung tay giúp đỡ gia đình bị hỏa hoạn dựng lại nhà, dựng lại cuộc sống! Được sự cho phép của chính quyền, chúng tôi cùng các anh chị em trong các tổ chức đoàn thể địa phương và bà con nhân dân di chuyển qua ngọn đồi cách khu vực đóng quân khoảng 4km để lấy gỗ, vật liệu về dựng lại nhà giúp hộ gia đình bị hỏa hoạn. Do đường đi lầy và dốc, nên chúng tôi phải đi bộ, mặc dù vậy, tất cả chúng tôi đều không mũi lòng, vẫn hiên ngang đi thật nhanh, công việc của chúng tôi và các cô chú là chuyển nhưng tấm ván về nơi tập kết, đoạn đường nơi để vật liệu đến nơi tập kết cũng phải đến một cây rưỡi, một thử thách không hề nhẹ! Các anh các chị trong đoàn tình nguyện của chúng tôi ai cũng cố gắng khiêng thật nhanh, nhưng cũng rất cẩn thận, có vài anh thật khỏe, khiêng một lần 2 tấm gỗ cơ, làm tới 11h trưa, đội hậu cần đưa cơm vào, chúng tôi và một số cô chú cùng ngồi dưới gốc cây sum vầy ăn cơm, một bữa cơm đơn giản nhưng rất vui. Xung quanh đó, những con vắt lom khom đi kiếm mồi, mặc dù chúng tôi ai cũng cố gắng trang bị cho mình những thứ cần thiết để tránh là con mồi cho nó, ấy vậy mà vẫn không tránh được. Ăn xong, tôi và các anh chị cùng trò chuyện với các cô chú, những câu chuyện về trường, về những khoảnh khắc đẹp của chúng tôi tại Trung tâm Thực nghiệm & Cung ứng dịch vụ mấy ngày hôm trước đó, rồi thiếp đi trong những câu chuyện vu vơ thời sinh viên. Đúng 12h40, chúng tôi xuất phát rời nơi nghỉ trưa, tiếp tục lại công việc để cố gắng xong sớm, cũng dễ hiểu thôi, vì đường về dài quá, mà chúng tôi phải trở về trước lúc trời tối! Khoảng 2h chiều chúng tôi và các cô chú, bà con nhân dân đã chuyển xong vật liệu, mọi người cùng nhau bắt đầu di chuyển về lại hộ gia đình bị hỏa hoạn để giúp san nền đất và dọn dẹp hiện trường ….
Công việc quả thực là khó khăn, nhưng với sự cống hiến, sự trách nhiệm của tuổi trẻ, cuối cùng chúng tôi cũng đã hoàn thành xong để di chuyển trở về nơi đóng quân… Mưa rơi lách tách trên đường về gập ghềnh của chúng tôi, rơi trên vai những người chiến sĩ tình nguyện, trên những nụ cười hồn nhiên và đầy ánh tự hào. Con đường chúng tôi đi lúc buổi sáng ấy sao bây giờ đẹp lạ, không còn sự mệt mỏi, không còn một chút nghi ngại nào, chỉ còn lại những bước chân mạnh mẽ với rộn rã tiếng cười và những giọt mưa đáng yêu cùng làn gió dịu mát lòng người thổi qua khoảnh khắc thanh xuân ở cái tuổi 19 đôi mươi này…
Nguyễn Thị Nga, K23 GDMN
Chiến sĩ tình nguyện mặt trận xã Đắk Long, Kon Plông

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây